|
Shuri-te là tên gọi hệ thống võ thuật trước thế chiến thứ 2 của người bản địa vùng Shuri – thủ đô của vương quốc Ryūkyū cổ xưa (thuộc Okinawa, Nhật Bản).
Người được cho là tiên phong truyền bá và phát triển võ thuật vào làng Shuri, hình thành nên võ phái Shuri-te là Satunuku “To-de” Sakugawa (1733 – 1815).
Trong các môn đồ của Sakugawa, nổi bật nhất là Sokon “Bushi” Matsumura (1797–1889), người sau này sáng lập hệ phái Shorin-ryu. Sokon Matsumura đến lượt dạy cho Anko Itosu (1831–1915), vị võ sư được xem là mở ra con đường và có ảnh hưởng sâu rộng đến các hệ thống karate hiện đại sau này. Itosu có công lớn trong việc đưa Karate vào dạy trong các trường học ở Okinawa vào năm 1901. Các tên tuổi lẫy lừng của Karate đã từng thụ giáo ông có thể kể đến Kenwa Mabuni, Gichin Funakoshi, Motobu Choki.
Đến lượt, Sokon Matsumura dạy cho Anko Itosu (1831–1915), vị võ sư được xem là mở ra con đường và có ảnh hưởng sâu rộng đến các hệ thống karate hiện đại sau này. Itosu có công lớn trong việc đưa Karate vào dạy trong các trường học ở Okinawa vào năm 1901. Các tên tuổi lẫy lừng của Karate đã từng thụ giáo ông có thể kể đến Kenwa Mabuni, Gichin Funakoshi, Chojun Miyagi, Motobu Choki.
Một vài Kata (bài quyền) tiêu biểu của Shuri-te: Pinan (Heian), Jion, Jitte, Chinto, Passai.
Một số hệ phái Karate hậu duệ của Shuri-te: Shorin-ryu, Kenwa Mabuni, Gichin Funakoshi, Chojun Miyagi, Motobu Choki.
|